Quốc vương và gương thần – Chính văn

Quốc vương và gương thần


Tên gốc: Quốc vương dữ kính – 国王与镜
Tác giả: Mông toa – 蒙莎
Thể loại: đam mỹ ngắn , hài
Tình trạng: hoàn


Ngày xửa ngày xưa, có một vị quốc vương khôi ngô, anh tuấn xuất chúng. Quốc vương có một mặt gương thần. Mỗi ngày quốc vương đều nhìn gương thần hỏi đồng dạng một vấn đề:



“Gương kia ngự ở trên tường, thế gian này nam tử tuấn mỹ nhất chính là ai?”



Gương thần ngày qua ngày đều thành kính trả lời: “Là ngài, Lai Tư Lợi quốc vương bệ hạ tôn kính.”



Sáng một ngày nọ, trước khi vào triều, Lai Tư Lợi quốc vương mặc vào đẹp đẽ quý giá lễ bào, đội vương miện sáng lóe, cầm trong tay quyền trượng, đứng trước gương thần hỏi.





“Gương kia ngự ở trên tường, thế gian này nam tử tuấn mỹ nhất chính là ai?”



Trung thành và tận tâm gương thần trả lời: “Chính là nước láng giềng vừa mới lên ngôi Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương thưa tôn kính quốc vương bệ hạ.”



Quốc vương thực vừa lòng gật gật đầu, đang chuẩn bị rời đi, lại đột nhiên quay đầu, một trượng đạp vào gương thần, quát: “Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”



Gương thần không trả lời, bởi vì nó mỗi ngày chỉ có thể trả lời một vấn đề.



Quốc vương vượt qua một ngày trong kinh sợ.



Sáng hôm sau, trước khi vào triều, quốc vương lại đứng trước gương thần.



Hôm nay quốc vương mặc vào bộ lễ bào hoa lệ nhất, trên đầu đội vương miện có đính viên ngọc bích to nhất thế giới, trong tay cầm quyền trượng được điêu khắc từ chỉnh khối thạch anh mà thành.



Trong gương chiếu ra hình ảnh quốc vương lộng lẫy, xa hoa, hào quang bắn ra tứ phía.



Quốc vương phi thường vừa lòng, vì thế kiêu ngạo hỏi: “Gương kia ngự ở trên tường, thế gian này nam tử tuấn mỹ nhất chính là ai?”



Gương thần thành kính trả lời: “Chính là nước láng giềng vừa mới lên ngôi Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương, thưa tôn kính quốc vương bệ hạ.”



Quốc vương nổi giận: “Như thế nào có thể! Thế giới này tối tuấn mỹ đích nam tử rõ ràng là quả nhân!”



Gương thần không trả lời, bởi vì gương thần mỗi ngày chỉ có thể trả lời một vấn đề.



Buổi sáng ngày thứ ba, trước khi vào triều, quốc vương nổi giận đùng đùng đứng trước gương hỏi : “Gương kia ngự ở trên tường, hay mau cấp quả nhân nhìn xem bộ dáng của nam tử tuấn mỹ nhất trên thế giới này!”



Ma kính trả lời: “Tuân mệnh, tôn kính quốc vương bệ hạ.”



Trong kính, hình ảnh quốc vương dần dần tiêu thất trong màn sương mờ ảo, kế đó lại có một thân ảnh màu trắng từ từ hiện lên.



Sau đó, vào lúc lâm triều, quốc vương hạ lệnh: Mời nước láng giềng tân nhiệm Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương tới tham gia tiệc sinh nhật của mình.



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương tiếp nhận lời mời, cũng phái sứ giả đến nói cho quốc vương: Hắn sẽ vì quốc vương mà mang tặng lễ vật trân quí nhất.



Lai Tư Lợi quốc vương nghĩ thầm rằng: Không bằng đưa lên kia khỏa đầu xinh đẹp của ngươi!



Ở trước khi Đạt Nhĩ phỉ quốc vương đến, quốc vương lại đến hỏi gương thần: “Gương kia ngự ở trên tường, thế gian này nam tử tối thượng tuấn mỹ nhất chính là ai?”



Gương thần thành kính trả lời: “Chính là người sắp tới tham gia tiệc sinh nhật của ngài vị Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương kia, thưa tôn kính quốc vương bệ hạ.”



Quốc vương cười lạnh: “Hắn rồi sẽ bị độc tửu độc chết, hoặc là bị độc xà cắn chết, hoặc là bị thị vệ của ta giết chết. . . . . . Tới buổi sáng ngày mai, quả nhân lại trên thế giới tối tuấn mỹ đích nam tử!”



Đương tia sáng mặt trời cuối cùng biến mất về phía chân trời, đương ngôi sao đầu tiên từ thâm hải bắt đầu phông xuất ánh sáng, Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương bước chân vào cung điện của Lai Tư Lợi quốc vương.



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương giống y như hình ảnh quốc vương đã được trông từ trong kính, thân mình cao lớn mang trên người thuần trắng lễ bão lễ bào, tóc màu vàng kim đội vương miệng đính kia cương, mắt xanh thăm thẳm, sóng mũi thẳng tắp, làn da trắng nõn trong suốt như gốm sứ, da thịt giống như đang phát ra hào quang, khiến tất cả mọi người không dám nhìn gần.



Lai Tư Lợi quốc vương thân thủ vì Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương rót rượu: “Có thể thỉnh Ngài đến tham gia tiệc sinh nhật của quả nhân, quả nhân vạn phần vinh hạnh.”



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương tiếp nhận chén rượu, rồi lại đưa cho một người phía sau: ” Thị vệ Ngài phái tới đón tiếp của ta ở đã đứng đợi dưới ánh mặt trời chói chan cả ngày, như vậy vất vả hẳn là nên uống chén rượu thứ nhất này.”



Thị vệ tuân lệnh mà đem rượu uống xuống, lập tức thất khiếu đổ máu mà chết.



Thi thể của thị vệ bị đem xuống. Lai Tư Lợi quốc vương cùng Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương không hẹn mà cùng giả vờ coi như chuyện gì đều không có phát sinh qua.



Tiệc tối bắt đầu.



Đang lúc Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương cùng các vị khách quý hưởng dụng mỹ thực, Lai Tư Lợi quốc vương bèn gọi một nhóm nghệ nhân tới biểu diễn trợ hứng.



Một cái người làm xiếc thổi trúc địch, có mấy con rắn nhan sắc tiên diễm theo trúc khuông từ phía sau hắn đi ra, ở giữa đại điện nhảy múa.



Lai Tư Lợi quốc vương treo một chuỗi xinh đẹp trân châu trên đầu một con rắn. Con rắn mang theo chuỗi trân châu bò hướng Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương.



Lai Tư Lợi quốc vương nói: “Chuỗi hạt châu này mang trên người có thể kéo dài tuổi thọ, quả nhân đem nó đưa cho tôn kính Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương.”



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương đưa một vị công chúa đang ngồi lân cận kéo đến chỗ ngồi của mình, hồi đáp: “Ta nghĩ vị công chúa điện hạ xinh đẹp này càng cần thanh xuân vĩnh trú.”



Công chúa được sủng ái mà cảm thấy ngại ngùng, đưa tay cầm lấy chuỗi trân châu trên đầu rắn. Nàng bị rắn cắn bị thương, lập tức chết đi.



Thi thể của công chúa bị nâng đi xuống. Tất cả mọi người không hẹn mà cùng giả vờ như chuyện gì cũng đều không có phát sinh qua.



Cuối cùng, Lai Tư Lợi quốc vương triệu đến thị vệ đến: “Đến, hãy vi chư vị khách quí múa kiếm trợ hứng.”



Thị vệ rút ra lóe hàn quang bảo kiếm, ở giữa đại điện bắt đầu múa. Kiếm quang xuất hiện, mỗi cái đều hướng về phía Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương.



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương rút ra trường kiếm của bản thân nói: “Một người múa kiếm thực không thú vị, không bằng ta cũng tham gia để mọi người đánh giá một phen.”



Sau khi Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương lên sân khấu, dùng kiếm của chính mình chặt đứt kiếm của thị vệ. Thị vệ đang cầm đoạn kiếm lui ra. Đạt Nhĩ phỉ quốc vương trở lại chỗ ngồi của mình nói: “Đa tạ Lai Tư Lợi quốc vương bệ hạ đã thịnh tình khoản đãi, ta hôm nay ngoạn thật sự tận hứng.”



Lai Tư Lợi quốc vương không nề hà trả lời: “Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương khách khí .”



Đạt Nhĩ phỉ quốc vương lại nói: “Ta từng nói qua muốn tặng Ngài một phần lễ vật quý trọng, hiện tại ta đem lễ vật đưa lên.”



Lai Tư Lợi quốc vương kềm chế phẫn nộ, gật đầu.



Thị về đi theo Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương nâng đi lên một mặt gương thật lớn. Kia gương lại cùng với mặt gương trong tẩm cung của Lai Tư Lợi quốc vương giống nhau như đúc.



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương tự mình mời Lai Tư Lợi quốc vương đến trước mặt gương. Mặt thủy tinh trơn nhẵn chiếu ra hai thân ảnh phong hoa tuyệt đại. Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương nói: “Đây là một mặt gương thần có thể trả lời ngài bất cứ vấn đề gì. Ta từng nghe nói, Lai Tư Lợi quốc vương bệ hạ cũng có một mặt gương thần giống như vậy, cho nên riêng đem này một mặt gương cũng đưa tới cho ngài, ngụ ý chuyện tốt thành đôi.”



Lai Tư Lợi quốc vương vẫn không cao hứng, vẫn đang nghĩ đến như thế nào cắt lấy kia khỏa đầu xinh đẹp của Đạt Nhĩ phỉ quốc vương.



Đạt Nhĩ Phỉ lấy ra khăn tay lau qua mặt kính: “Hiện tại, chúng ta đem hai mặt gương đặt ở cùng nhau đi!”



Bọn thị vệ đem gương buông ra sau đó lần lượt thối lui, cả tẩm cung chỉ còn lại có hai vị quốc vương, đều tự đứng đối diện với mặt gương của chính mình.



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương nói: “Ngài có thể thử hỏi nó vấn đề xem”



Lai Tư Lợi quốc vương cơ hồ là rít gào hỏi”Gương kia ngự ở trên tường, thế gian này nam tử tuấn mỹ nhất chính là ai?”



Đạt Nhĩ Phỉ quốc vương trịnh trọng nói: “Là ngài, tôn quý quốc vương bệ hạ!” Ở Đạt Nhĩ Phỉ nói xong lúc sau, mặt gương trước mặt Lai Tư Lợi quốc vương đem lời nói của hắn lập lại một lần.



Đạt Nhĩ Phỉ chuyển hướng Lai Tư Lợi nói: “Tôn kính quốc vương bệ hạ, ta ở mười năm trước trong một lần yến hội gặp qua ngài, liền thật sâu yêu thương ngài. Vì thế ta phái một ma thuật sư, đem mặt gương này đưa tới tiến cống cho ngài, để mỗi ngày ta đều có thể nhìn thấy ngài. Cho tới nay, người trả lời vấn đề của ngài chính là ta.”



Lai Tư Lợi vừa sợ vừa giận, cơ hồ ngất xỉu đi: “Ngươi —— ngươi lừa gạt ta mười năm!”



Đạt Nhĩ Phỉ mỉm cười giống như hoa tươi đang nở rộ: “Nếu ta không làm như vậy, làm sao có thể có cơ hội tới gặp mặt ngươi ?”



Lai Tư Lợi tức giận đến độ không thể kềm chế, quát: “Người đâu …….”



Ở trước khi Lai Tư Lợi kịp hô lên chữ “Đến”, Đạt Nhĩ Phỉ đã dùng đôi môi của chính mình ngăn chận cái miệng của hắn.



Sau một trận kịch liệt hôn nồng nhiệt, Đạt Nhĩ Phỉ ôm lấy Lai Tư Lợi đem hắn đặt ở trên long sàn rộng rãi.



Hai cái vương miệng được làm toàn bằng kim cương và ngọc bích bị ném lăn lóc trên sàn. Đạt Nhĩ Phỉ dùng đai lưng được làm từ thạch anh và kim cương đem hai tay Lai Tư Lợi quốc vương buộc tới đầu giường. Hoa mỹ xiêm y bị ôn nhu rút đi, hai thân hình mềm dẻo, thon dài bại lộ dưới ngọn đèn hôn ám.



Đạt Nhĩ phỉ dùng nóng bỏng đôi môi, cùng thấp nhiệt bàn tay an ủi thân hình bất an của Lai Tư Lợi, sau đó lại dùng ngón tay khai thác cái kia bí mật động khẩu. Cuối cùng ở Lai Tư Lợi một tiếng rên rỉ mất hồn, đem chính mình đích phân thân thật sâu đi vào.



Những bức màn được buông xuống giống như sóng biển lớp lớp lay động. Đầu giường những trang sức thủy tinh trang sức va chạm lẫn nhau phát ra thanh thúy tiếng vang.



Ngày hôm sau, Lai Tư Lợi cùng Đạt Nhĩ Phỉ tuyên bố xác nhập hai vương quốc. Hai vị quốc vương cộng trị thiên hạ.



Từ đó về sau, hai vị quốc vương sống hạnh phúc bên nhau.


THE END

7 phản hồi (+add yours?)

  1. Dạ Tư Vũ
    Th5 31, 2010 @ 21:02:01

    *tem* tung tăng chạy vào XD

    Một câu chuyện hài thú vị trong cái bể ngược luyến của em a XD *ôm chị* hun *chụt chụt*

    *tung tang chạy ra* XD

    Phản hồi

  2. caroline1712
    Th6 11, 2010 @ 08:13:10

    bó tay
    bạn công gian quá
    thì ra cái gương đó là gương dỏm (_ _)
    bạn thụ bị lừa 10 năm mà ko biết =))

    Phản hồi

  3. nhoc_sushi01
    Th7 04, 2010 @ 09:40:52

    eo`
    ko biết nói j luôn =’=

    Phản hồi

  4. Nguyệt Giang
    Th10 12, 2010 @ 20:35:57

    vậy là bạn công đặt camera quan sát bạn thụ suốt 10 năm sao@@

    Phản hồi

  5. yuevmicha
    Th11 15, 2011 @ 05:05:32

    kiên trì nham hiểm thông minh bá đạo vs ngây thơ ngốc nghếch hơi kiêu ngạo ah
    nhìn qua cũng biết em nào thua chắc rồi ,đời của em sẽ bị ăn mạt tịnh

    Phản hồi

  6. Snake Sk
    Th3 03, 2013 @ 04:55:06

    Clgt… Nhãm w…

    Phản hồi

  7. hatsuyuki
    Th4 25, 2016 @ 08:01:35

    Ta ko biết nói gì…

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: