Ngự miêu – Chương 15

Chương 15



Ta chậm rãi đẩy Chiêu nằm xuống – cố gắng khống chế sự háo sắc của chính mình để khỏi phải thô lỗ xé nát áo Chiêu – cẩn thẩn, nhẹ nhàng, cởi lần từng nút thắt.


Tay ta lúc này đã không thể tiếp tục che mắt hắn, nhưng cũng may hắn chủ động nhắm mắt lại. Nếu hắn không làm thế….. nếu hắn khiến ta phải đối diện với đôi mắt bình tĩnh, trong vắt như nước hồ thu ấy, ta thực sự tin mình không có khả năng tiếp tục. Bất quá, con người ta quả thật đúng là tham lam! Ta vừa cảm thấy may mắn vì không phải nhìn thẳng vào mắt hắn, lại vừa muốn biết xem trong mắt hắn lúc này đang chứa đựng những cảm xúc gì. Có phải hay không dưới tình huống như thế này, người nọ vẫn như cũ, vẫn có thể duy trì ánh mắt bình tĩnh, thong dong?


Ah, thật là mâu thuẫn quá đi!


Thuận theo ưu mỹ thắt lưng, tay ta tìm đến nơi tư mật của Chiêu, nhẹ nhàng ma sát. (* tư mật: riêng tư và bí mật – chậc, để thế này thui nhé! Ai cũng biết là nơi nào rùi, nói trắng ra ………. mất hay > _ <)


Ban đầu, thân thể Chiêu có chút cứng nhắc, ta thậm chí còn nhìn thấy sự ẩn nhẫn hiện rõ trên mặt hắn. Nhưng giây lát sau, hắn dường như đang yêu cầu chính mình thả lỏng, mà hắn cũng từ từ thực hiện được. Dần theo từng động tác mơn trớn của ta, thân thể hắn càng lúc càng mềm mại lên.


Miêu nhi lúc này như là một con chân chính cao quý miêu vương giả, đang chậm rãi cởi bỏ lớp vỏ kiêu hãnh của mình.


Đúng vậy – kiêu hãnh. – thứ ta tối thưởng thức nơi hắn.


Tay ta cầm lấy phần cơ thể nóng rực của Chiêu, qua lại vuốt ve. Nhìn thấy kia đối tượng ở trong tay ta dần dần cứng lên, ta thở dài, cởi ra chính mình mỏng manh áo khoác ( vừa rồi ta đang ngủ, quần áo trên người không nhiều lắm ), thân mình nằm đè lên cơ thể thon dài của Chiêu, hôn nhẹ lên môi hắn.


“Ngươi. . . . . .” Chiêu trợn to hai mắt kinh hãi.


Ta không đợi hắn kịp lên tiếng – trầm người xuống.


Mẹ nó! Thật đúng là đau chết được! Rõ ràng ta đã chuẩn bị tâm lý tốt lắm, thế nhưng…………..một kẻ chưa bao giờ làm cái sự tình này như ta vẫn là đau đến mức phải đưa tay gắt gao bấu chặt vào vai Miêu Nhi.


Ta nghĩ, sắc mặt của ta lúc này khẳng định là cực kỳ không tốt đi. Bởi vì, ta thấy được vẻ thương tiếc hiện lên trong đáy mắt của Miêu Nhi.


Hắc, hắc …… Điều này làm cho ta rất đắc ý.


Đây là lần đầu tiên Chiêu thể hiện ra mặt những cảm xúc mà bình thường một thần tử như hắn sẽ không bao giờ lộ ra, hắn lúc này – một chút che dấu cũng cũng không có.


Đúng vậy! Thấy ta đau đớn hắn thương tiếc ah! Vì cái biểu hiện này của hắn, cảm giác đau đớn trong thân thể ta liền có vẻ tốt lên, ta chậm rãi ở trên người hắn di chuyển.


Miêu nhi có vẻ như đã tiếp nhận sự thật, đưa tay đỡ lấy thắt lưng của ta, nâng cơ thể ta lên một ít rồi mới từ từ buông xuống. Hắn một bên quan sát phản ứng của ta, một bên nhẹ nhàng cử động, động tác mười phần cẩn thẩn, hiển nhiên là sợ ta bị thương.


“Vì cái gì?” Hắn hỏi.


“Ta muốn đem lần đầu tiên của mình cho ngươi, chính là…… ta hiện tại chỉ có nơi này vẫn là lần đầu tiên”, ta trả lời.


Thật ra còn một lý do nữa, ta không muốn nói cho Chiêu , ta sở dĩ nguyện ý tại mặt hạ là…………… bởi vì ta không muốn chặt đứt đôi cánh kiêu hãnh của Chiêu.


Chiêu, nếu không còn kiêu hãnh sẽ…………… không còn là Chiêu!


“ Hiện tại, ngươi chính là phải phụ trách nga……….. Ta đem lần đầu tiên cho ngươi, cho nên ngươi không thể cùng người khác xằng bậy nga. Ngươi bây giờ là của riêng mình ta nga!”


Ta một bên bốc đồng nói, một bên vặn vẹo thân thể – ý bảo hắn điều chỉnh lại vị trí cơ thể của chúng ta. Lúc này không nói, chẳng lẽ phải chờ tới sau mới nói ah? Thừa dịp Miêu nhi vẫn còn ngỡ ngàng, nói ra những lời này mới dễ đạt đến kết quả nhất.


Quả nhiên, Miêu nhi vừa chỉnh lại vị trí, đỏ mặt trả lời: “Đã biết……”


Chiêu cúi người, bên lấy môi gắn chặt lấy môi ta liếm, cắn; bên dùng tay xoa lên nhũ thủ của ta. Ngón tay bởi vì hàng năm cầm kiếm mà sinh ra một lớp chai mỏng, quét qua nhũ thủ, khiến cả cơ thể ta tê dại như có điện lưu thông qua.


Giờ phút này, Miêu nhi đã sớm không còn câu thúc như ban đầu mà chân chính buông ra. Hắn cũng không đối với ta như đối với đế vương cẩn thận dực dực (** cẩn thận từng li từng tý), mà giống như một nam nhân đối với ái thê của mình, mang theo ta, không ngừng bay lượn, bay lượn………


Nói lại, ta dù sao cũng là Hoàng đế, giường sự kinh nghiệm so với hắn vốn phong phú nhiều lắm. Kỳ thật ta thực hoài nghi hắn có thể có kinh nghiệm về phương diện này hay không? Dù sao, từ sau khi bị ta phong làm Đái Đao Hộ Vệ, ta không thấy hắn cùng nữ nhân hoặc nam nhân nào thân mật tiếp xúc. Chính là, ta – dù lần đầu tiên bị một cái nam nhân đặt ở dưới thân – lại phát hiện, trừ bỏ cảm giác không khỏe lúc ban đầu, kỳ thật ở tại mặt hạ làm lên cảm giác hoàn toàn không thua ở mặt trên, thậm chí nếu tính thêm cái cảm giác kích thích mới mẻ, tựa hồ còn muốn vượt qua ở mặt trên.


Aiiiiii, ta thật sự đúng là một minh quân can đảm…………… sẵn sàng thử nghiệm những thứ mới lạ ah!


Cho nên, sau lần đầu tiên “Đại công cáo thành”, còn không có thưởng thức đủ cảm giác kích thích mới mẻ, ta bất chấp thân thể khó chịu, bám lấy người đang giúp ta rửa sạch đòi “lại đến một lần”.


Miêu nhi hiển nhiên cũng muốn “lại đến một lần”, vừa thấy ta hưng trí lên cao, liền hàm súc cười cười, điều chỉnh cái tư thế, lao vào trong cơ thể ta.


Đại công cáo thành! ( vốn định viết “trắng” ra một chút, nhưng dường như không thích hợp hai người kia, cho nên, chậc chậc, cứ như vậy đi. . . . . . )


+++++++++++++++++++++++++++++



“Chiêu, hỏi ngươi cái này!” Ta bên đưa tay vói vào trong áo hắn, tinh tế vuốt ve làn da nhẵn nhụi, bên tò mò hỏi ra một cái nghi hoặc từ nãy giờ.


“Chuyện gì?”


Thanh âm Miêu nhi có chút miễn cưỡng, mặc cho ma trảo của ta ở trên người hắn loạn chuyển, không ngăn cản ta. ( Hắc, vừa rồi khẳng định bị ta uy thật sự no đi!)


Không ngăn cản nghĩa là ngầm đồng ý? Ta lập tức càng thêm lớn mật, ở trên ngực hắn loạn sờ, tìm được hắn trước ngực kia lạp anh hồng, bắt đầu xoay ấn lên.


Cái này hình như đã chạm đến điểm giới hạn của Miêu nhi, thân thể hắn sượng đứng lại, tay nhanh như chớp nắm lấy cái kia đang quấy rối ma trảo. (Võ công cao thật đáng ghét, ngươi nghĩ muốn đánh lén cũng không thành). Ta u oán liếc hắn một cái, nhưng cũng thành thật rút tay lại. Chỉ nghe thanh âm của Miêu nhi vang lên, tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo nguy hiểm ý tứ, hỏi ta: “Triển Chiêu nhớ rõ, Hoàng Thượng vừa rồi hình như nói có việc muốn hỏi thần kia mà?”


Thực không đáng yêu!


Ta bĩu môi, đúng là “đầu đất” khó hiểu phong tình, đẩy hắn nằm xuống, áp người dựa vào ngực hắn khẽ hỏi: “Ngươi vì sao lại hồi cung vậy?”. Lúc ấy một kiếm kia của thích khách, nếu không phải Chiêu ngăn cản, lúc này, ta sẽ không chỉ là trúng độc đơn giản như vậy.


“Ta được tin nói , Tương Dương vương phái người vào kinh, có thể sẽ đối với Hoàng Thượng bất lợi, ta chỉ đành buông việc bên kia, chạy nhanh trở về. May mắn kịp lúc.”


Nếu không về kịp……………………… Có lẽ sẽ cùng người này liền thiên nhân vĩnh cách đi!


Ta nghĩ đến mà có chút sợ hãi.


Nhìn sang Chiêu, hiển nhiên hắn cũng đang nghĩ giống ta …………..


Hết chương 15


Ặc, lần đầu edit mấy cái vụ “xôi thịt” này! Khó mò trời ah > < (ý là chỉ có “xôi” chứ chưa có “thịt” ấy!) Các nàng đọc rồi góp ý giúp ta nhé, để ta rút kinh nghiệm mà còn edit cái khác! Cứ chê hết mình nhé các nàng – ta ko ngại đâu, còn mong nữa là ^ ^

13 phản hồi (+add yours?)

  1. Lam Tập Ngiêm
    Th6 10, 2010 @ 22:44:11

    khúc hai người này… đủ dễ thương rồi nàng. Nếu mà lộ ra quá thì sự đáng yêu từ đầu đến giờ biến mất, dễ làm ngừoi ta bị sốc ^^.
    Cái gì mà TA ĐÚNG LÀ MINH QUÂN, DÁM THỬ NHƯNG GÌ MỚI LẠ (không nhớ rõ từng từ, thông cảm cho mình ;)). Câu này hết ý kiến với anh hòang thượng, còn cảm giác mặt hạ muốn vượt xa mặt trên =))))). Anh vua này tức cười quá

    Phản hồi

  2. paradise
    Th6 11, 2010 @ 12:45:29

    ôi trời, đọc xong cái chap này, dân lười comment như mình cũng phải vào đây mà nói vài câu cho nó thỏa cái tấm lòng của một fangirl ah, thiệt tình là đáng iu quá sức ah, nhất là cái đoạn anh hoàng thượng nói cảm giác ở mặt hạ không thua gì ở mặt trên, lại còn “sẵn sàng thử nghiệm những thứ mới lạ ah”, thật là chết sặc vì cười mất =)))), bạn dịch chap này dza là chuẩn lắm rồi, tuy những chap trước bạn làm có vẻ còn hơi khó hiểu, vì câu cú ngữ pháp vẫn còn dùng Hán Việt nhiều, nhưng mà bạn dịch hay lắm, mong chap mới của bạn ^_^

    Phản hồi

  3. dangki
    Th6 11, 2010 @ 21:15:08

    Ấy, mình thì thấy cái truyện này từ đầu đến giờ nó nhẹ nhàng đáng yêu, dẫu có xôi thịt thì cũng chỉ cần nhè nhẹ như thế này thôi. Bạn edit cũng tốt rồi mà, không bị gượng gạo đâu ^_^

    Mà bạn Miêu đúng là con người gia giáo cổ truyền ha, lúc ăn xôi vẫn cứ thấy bạn nghiêm nghị kiểu gì ý, ngộ nghĩnh thiệt :>

    Còn bạn Hoàng thượng thì đúng là tinh thần tự sướng vô đối 😀

    Phản hồi

  4. linhchan
    Th6 12, 2010 @ 07:13:29

    Lạy chúa! Anh hoàng thượng là thụ a ~~~~
    He he! Lúc đầu thấy anh ý gọi anh Chiêu là miêu này miêu nọ, dễ thương, đáng iu …..bla…….bla…..
    Cứ nghĩ anh “công” lem’, nên cũng có chút mất hứng vì hok mún anh Chiêu nằm dưới…

    Giờ thì thoả nguyện rùi a, iu bạn đã dịch nha >.< chut!

    Phản hồi

  5. michanmiller
    Th6 14, 2010 @ 23:31:48

    Đúng là trời cao có mắt nha, anh hoàng thượng không những nằm dưới, còn là nguyện ý nằm dưới nữa a. Cái này xem như anh thông minh. Gì chứ Triền đại ca của các fan gái sao có thể bị thượng cho được! Đọc chap trước thấy anh hoàng thượng chủ động cũng hơi lo lo rồi. Nói dại chứ Triển ca mà bị ăn thì ta đến phải xếp lều, vác chõng mà đi mất.

    Phản hồi

  6. Tĩnh Nguyệt
    Th6 23, 2010 @ 15:38:23

    té ngửa…. ta đoán đúng roài a…. bạn hoàng thượng là thụ a…*nhảy múa* Hun nàng một phát, dạo này ta bận quá nên ko com dc, nàng tha lỗi cho ta….

    Cơ mà nàng ơi, ta đề nghị đổi font chữ lại… như thế này trắng xóa cả mắt….

    Phản hồi

  7. Dạ Tư Vũ
    Th6 26, 2010 @ 06:25:45

    ớ hớ hớ … chị chọn sao tới 2 columns vậy … nhìn trang nhỉ đi a . Phí cái theme đẹp ghê XDXD

    Nhà chị rất nà cool nah ~ XD

    *ôm ôm*

    Phản hồi

  8. linhchan
    Th6 26, 2010 @ 17:32:34

    Công nha^n la` cai’ theme đep thiêt

    Phản hồi

  9. Gwen
    Th7 22, 2010 @ 06:37:51

    Hic, mình khóc!!!! Hình như chỉ có mình mình là không thích hoàng thượng làm thụ, ặc ặc, thật ra thì ban đầu Chiêu cũng tưởng là hoàng thượng sẽ thượng anh ấy, bạn hoàng thượng này thiệt tình, làm mình thất vọng! Cho mình chút thời gian để chấp nhận sự thật này đi…

    Phản hồi

    • Bum
      Th3 20, 2011 @ 10:32:28

      hic mình mà bít anh Miêu là công thì đã hem đọc ùi….thui dừng ở đây, ứ theo nổi nữa, shock quá đi mất.

      Phản hồi

  10. bibi
    Th1 30, 2011 @ 00:00:42

    ôizzzz, mình thật là yêu bạn Gwen~~~

    Phản hồi

  11. freezethetime
    Th5 19, 2011 @ 08:54:04

    good job nha
    tiếp tục phát huy nha bạn
    thế này là ok lắm rùi

    Phản hồi

  12. tulalan
    Th6 06, 2011 @ 00:17:13

    hai pó tay với anh vua này quá

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: